Language:

giangngduc: Hà Nội những cơn mưa đêm.

Hà Nội những cơn mưa đêm.

1 /8/ 2012 | 08:58am
Đã lâu rồi lại được cảm nhận cơn mưa đêm trong một tâm trạng như thế. Mà như thế nào nhỉ? Trống rỗng và cô đơn? Những cơn mưa chẳng thể ngớt, Hà Nội lại chìm trong một màn mưa ảm đạm và lạnh lẽo. Những con phố vắng bóng người chỉ có mưa và mưa mà thôi. Hàng cây như co rúm lại dưới cái lạnh của cơn mưa mùa hạ không bất ngờ.
Đêm nay mưa như giận hờn mà nhớ nhung ai đó nên… cứ từng đợt nhanh chậm bất ngờ. Mưa nhớ ai? Mưa nhớ về người con gái đã bỏ mưa đi mãi, mưa nhớ những kỉ niệm dang dở trên những góc phố cổ? Hay là mưa, mưa nhớ con đường có những hàng hoa sữa già nua mà tràn đầy nhựa sống? Tiếng chút hót trong đêm mưa? Phải rồi mưa nhớ tất cả.
Tiếng chim hót trong mưa khiến ta, một kẻ bị lãng quên, một kẻ chỉ sống bằng một nửa tâm hồn thấy ngột ngạt? Mưa đang tẩy rửa những phiền muộn cho ai đó chứ chẳng phải cho ta đâu mưa ah.
Thời gian đang để lại trong ta những vết gợn của kỉ niệm xưa cũ, những ánh trăng mờ tỏ và bóng hình ai đó còn thấp thoáng trong mơ?
Phố cổ gọi ta đi trong những chiều mưa mà quên mất lối về. Mưa nhắc ta quãng thời gian xưa cũ mỗi khi buồn lại chạy xe trên những con phố chẳng nhớ tên trong những đêm mưa gió. Ta gồng mình để mưa không khiến ta lạnh lẽo.
Hà Nội ơi, đã từ bao giờ những cơn mưa kia nuôi sống mảnh tâm hồn còn xót lại mà chưa bị dòng đời quăng quật, gieo vào hồn ta những vần thơ lủng củng không rõ trước sau?
Màn đêm mưa trắng phủ kín không gian tĩnh lạnh chỉ còn lại tiếng tí tách của mưa lăn dài trên mái nhỏ xuống bên thềm. Mưa vô tâm hay cố ý khiến ta nhớ về người xưa?
Hà Nội giờ đã chìm trong giấc ngủ của tạo hóa xoay vần, của luân hồi đạo lý. Chính cái đó, chính cái được cho là chẳng thể thay đổi đang bóp nghẹt tim ta, lấp đầy tâm hồn ta những ý nghĩ điên dại và vô thường.
Đêm nay ta ngồi đây, một mình cùng trải lòng với mưa, với Hà Nội về những gì ta đang nghĩ, về những gì rất vô hình.
Vẫn cứ im lặng, Hà Nội và mưa chẳng bao giờ trả lời cho biết bao câu hỏi của ta về cuộc sống, về tình yêu. Vẫn cứ im lặng như thế kể từ khi trái tim kia bắt đầu xao động trước mưa Hà Nội và trước tình yêu không biết giận hờn.
Kìa tiếng chim đêm giữa một trời hiu quạnh, giữa rả rích mưa rơi như ru đôi mắt ta nhắm lại, như muốn ta im lặng mà suy ngẫm về cuọc đời.
Những thứ đã qua, đang đến và sẽ về tất cả sẽ ghi lại trong ta như một lẽ dĩ nhiên mà tạo hóa đã hình thành.
Đứng trên căn gác nhỏ nhìn ra bốn phía Hà Nội ngập tràn trong mưa, mưa rào mùa hạ có ai đó bất chợt nhớ ta không?
Tình yêu của ta ơi, giờ này em đang ngon giấc nồng bên mái ấm gia đình hạnh phúc, liệu chăng trong cơn mơ của một ngày tấp nập em có bất chợt thấy ta.
Em vẫn cứ im lặng như thế, vẫn lạnh lùng như thế suốt ngần ấy năm trời, nhưa mưa vẫn lạnh lùng với ta, vẫn bỏ rơi ta trong những đêm mà đôi mi chẳng thể khép khi những dòng suy nghĩ cứ tràn về, những bóng hình thân thuộc cứ vây quanh. Và ta biết chỉ mình ta thôi, chỉ riêng ta ngồi đây nhìn mưa và gặm nhấm nỗi sầu chẳng bao giờ cạn.
Thội thì em cứ ngủ đi, thôi thì mưa cứ rơi nữa đi và Hà Nội vẫn cứ thêm tuổi đi bỏ mặc ta ở đây như bao năm qua vẫn thế.
Mây vẫn ùn ùn kéo về như muốn nhấn chìm tất cả trong một màu trắng xóa, như muốn nhấn chìm ta trong một nỗi khát khao cháy bỏng của một giấc mơ hạnh phúc biết nhướng nào. Ta chăng kêu ca đâu ta chỉ muốn nói để tâm ta nắng lại không dữ dồi thét gào mà thôi. Mưa chỉ có thể nhấn chìm tất cả những con đường trong phố cổ, nhấn chìm tất cả những cây hoa sữa già nua, nhấn chìm em trong giấc ngủ yên lành nhưng chẳng thế nhấn chìm ta trong tuyệt vọng, cô đơn.
Dẫu biết rằng ta chỉ như chiếc lá chiều nay khi mưa vừa đến ném xuống lòng đường nhưng chiếc lá vẫn cứ là chiếc lá vẫn cứ rung rinh trôi trong làn nước trong xanh mát lành dẫu chẳng biết dòng nước sẽ cuốn lá đi đâu, ta cũng vậy số phận dẫu có cuốn ta đi đâu, nhấn chìm ta trong cô đơn thế nào thì ta vẫn là ta mà thôi. Vẫn cứ yêu thương, vẫn cứ giận hờn vô cớ, vẫn cứ điên dại bất ngờ và cô đơn mãi thế.
Tạm biệt màn đêm mưa phủ kín, tạm biết tiếng chim hót trong mưa, tạm biệt Hà Nội im lặng như bao năm qua vẫn thế và tạm biệt em bóng hình chẳng bao giờ phai nhạt, ta sẽ đi, sẽ đi xa hơn, sâu hơn vào trong giấc ngủ muộn để ta được thấy mưa nâng liu, thấy Hà Nội mỉm cười khe khẽ và thấy em đi với ta đến hết cuộc đời. Tạm biệt em, Hà Nội mưa và nỗi nhớ điên cuồng.

Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)