Language:

vananh_le203: Gửi lại người một góc trái tim tôi

Gửi lại người một góc trái tim tôi

19 /9/ 2012 | 11:22am
Nhẹ như làn gió đêm thoang thoảng mang dư âm của một ngày bão mới qua, nước sông cuồn cuộn chảy, trong nỗi nhớ.Đôi khi chỉ muốn bơ vơ đi qua thời gian, lặng lẽ trôi mình vào giữa khoảng kí ức của những phai tàn mộng mị.
Có lẽ, chỉ là lòng người không thể yên ổn khi tháng năm vụn vỡ vẫn còn dư âm trong từng khoảnh khắc qua đi. Có lúc muốn ôm lấy, giá băng trong tim tan ra, mộng mị quay về, muốn cào nát một khoảng thời gian làm tim loạn nhịp.
Đôi khi, trong cảm giác phiêu linh mà con người tìm kiếm, có chút gì còn lại hư hao. Rồi cũng sẽ bình an thôi, nhưng chỉ cần một cơn gió thoáng qua, hao gầy lại tìm về.Lý do, không phải là không có mà là cố gắng phủ nhận, cố gắng để cho thời gian thành không thực. Con người thật kỳ lạ khi sống mà luôn cô gắng phủ nhận trái tim mình.Tôi cũng luôn cố gắng phủ nhận tình cảm của bản thân, cho đến những hư hao đi qua nhìn lại nhận ra mình đã từng tha thiết không muốn rời.Càng yêu thương con người càng sợ bị tổn thương nên không muốn quay đầu lại, lao mình vào nơi trú ẩn an lành, cơn bão qua trở về, đồng hoang hưu quạnh.
Tôi đã đi qua cơn bão, qua thời gian, qua đau đớn, qua những khoảnh khắc chạm vào thời gian, con tim run lên những nhịp vô cớ. Tôi có thể gọi người là chàng trai mùa đông, chiếc áo người khoác làm mùa ấm áp, bàn tay người làm thế giới không còn lạnh giá.Tôi chưa từng nói tôi yêu người, tôi chưa từng cho người biết tim hao gầy, cho đến khi người rời bỏ tôi.Tôi giả vờ bình thản, tôi ôm mình trong đêm tối không bình yên, tôi biết người phải ra đi, có lẽ tôi luôn trờ khoảng thời gian sẽ đến. Nếu biết người có hận tôi không, bởi vì người là người rời bỏ tôi, nhưng tôi lại là người buông tay ngay từ phút ban đầu.

Người nè, có những mỏng manh dễ vỡ mà tôi không thể vượt qua, tình yêu ngoài sự dũng cảm còn có rất nhiều yếu tố tạo nên hạnh phúc đời thường.Thế giới của người không có trỗ cho tôi, thế giới khép kín ngay từ phút đầu mảnh manh tôi sao sợ hãi khi bước chân vào.Xin lỗi người vì tôi ngang bướng, tim người đau tim tôi không nguyên vẹn, ngày tôi khóc Hà Thành không mưa, nước hồ xanh như mỉm cười vỗ về tôi rằng cuộc sống có nhiều thăng trầm tôi phải vê thôi giấc mơ không thể nguyên vẹn.
Chiều nay, trời chuyển dần sang màu nắng tháng sáu, ngày tôi chưa biết người, ngày chia tay mối tình tôi mang trong tim trọn kiếp này.Tôi biết mình chẳng yêu ai như đã từng yêu người, thơ ngây góc trời bình yên, chỉ cần nắng ân cần dịu ngọt tim mãi mỉm cười dưới góc phố thân quen.
Tôi ngày hôm nay bình yên qua tháng năm, đủ thời gian bình an để sống, đủ bình an để gói gém góc kỉ niệm vào ngăn của kí ức.Tôi để người đi nhé, bình an tình yêu tôi một thời thơ mộng, giấc mơ không thành xin gửi lại mơ trong một thời gian khi thế giới thay đổi. Nếu có kiếp sau như người ta vẫn nói, xin được gặp người lần nữa, duyên tình tôi ôm mãi trong một góc tim tôi.

Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)