Language:

ngocanh88haui: Em yêu dấu.....

Em yêu dấu.....

3 /10/ 2012 | 01:37pm
Em! Em đến bên anh như có một sứ mệnh vậy, em bên cạnh anh cho anh những niềm tin, những quyết tâm để vượt qua những khó khăn, bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời anh. Để rồi khi anh đang trên con đường tiến tới thành công... thì em lại bước đi.

Em đến bên anh khi tình yêu của chúng ta còn vội vàng, non trẻ. Để rồi khi anh nhận ra mình đã yêu em biết nhường nào... thì em lại bước đi.
Em đến bên anh khi anh gặp muôn vàn khó khăn, tiền không có một xu, xe không có một cái.
Em đến bên anh khi anh hay nói đùa với em là: "Em tưởng mình báu lắm sao". Để bây giờ anh nói thật với chính bản thân mình rằng: Em là món quà quí giá nhất mà Thượng Đế đã ban cho anh... thì em lại bước đi xa mất rồi.
Em đã đến bên anh nhưng rồi em cũng đã đi xa. Em đi như muốn nói với anh rằng nhiệm vụ của em đã hoàn thành, em không được nhìn thấy anh thành công, nhưng anh biết anh sẽ thành công.
Lại một ngày nữa trôi qua, với anh những ngày này sao nặng nề và dài đến như vậy. Trái tim anh dường như mỗi lúc một buồn đau, mọi thứ xung quanh, công việc thật buồn tẻ và u ám.
Đêm nào anh cũng giật mình vào nửa đêm và không thể ngủ tiếp được, anh nhớ em, nhớ cái cảm giác đi dạo cùng em, lúc nói chuyện và vạch ra những dự định cho tương lai. Nhớ chiếc váy jean của em anh rất thích, nhớ nụ cười em khi mở cửa chào anh những khi anh đón em đi chơi, đi ăn tối và lúc anh chào em ra về.
Càng nhớ em, anh càng buồn và thấy mình yếu đuối quá, tại sao lần này anh lại suy sụp đến như vậy??
Những đêm tối không thể ngủ ngon giấc, cầm máy lên anh muốn gọi em, nhưng không biết em có nghe máy không, anh sợ sẽ làm phiền em, vì anh đã biết em đã hết tình cảm với anh. Anh sợ về nhà một mình buổi chiều, cảm giác nhớ em. Anh sợ đi làm, anh không thể nghĩ được gì trong công việc, đến chỗ làm anh sẽ thấy em,cảm giác những ngày còn bên nhau sẽ ùa về. Hiện anh đang cố gắng hết sức để bình thường như anh đã nói nhưng khó khăn quá. Anh cũng chỉ cố gắng không được mất đi niềm tin mà thôi.
Ngày còn bên em, anh sợ những khó khăn trong cuộc sống sẽ làm anh mất em, từ tính cách, gia đình và công việc vì thế, anh cứ căn bảo bản thân phải yêu và thương em thật nhiều, phải thay đổi theo hướng tích cực, phải lắng nghe suy nghĩ của em và sống vì em. Anh biết, có thề anh làm chưa tốt, nhưng anh đã và đang rất cố gắng. Bây giờ em đã xa anh rồi, anh thấy lòng mình đau thắt, không thể nào ngăn lại những dòng nước mắt rơi. Anh đã từng khóc vì em rồi nhỉ ! Có lẽ mất em đã làm anh nhận ra nhiều điều trong cuộc sống này...
Em đã đến, cho anh biết thế nào là tình yêu chân thành, yêu thật lòng, cho anh biết bao hạnh phúc và hy vọng… Rồi bây giờ em ra đi, em cũng lấy đi tất cả, lấy luôn nụ cười anh khi xưa, khi chưa gặp em. Sự ra đi của em để lại trong anh một nỗi đau sâu thẳm trong tim, với anh, có lẽ không ai có thể vùi lấp được chỗ trống ấy ngoài em.
Cám ơn em vì tất cả, em thương yêu à!
Anh chưa bao giờ đau buồn vì quyết định của em cả, anh chỉ thấy giận mình đã sai quá nhiều, đã không giữ được em, đã để em ra đi vĩnh viễn. Có phải ta sẽ xa nhau mãi mãi không em?
Ngày hôm nay, em đã không còn bên anh nữa, và em đã từng nói với anh là anh hãy quên em đi. Nhưng em à, anh xin em hãy cho anh giữ lại bên mình những kỉ niệm, trái tim này vẫn mãi khắc tên em, những bức ảnh, để cho anh còn được nhớ tới em trong suốt cuộc đời này.
Tháng sau là sinh nhật em rồi, và chắc là anh sẽ không thể có mặt được phải không em. Tuổi mới vui vẻ, hạnh phúc em nhé, hãy cười thật xinh như những lúc anh thấy em cười vậy.
Anh yêu em rất nhiều… Và anh vẫn mong ngày nào đó, em sẽ lại ở bên anh như ngày xưa!!!
Lời cuối cùng anh xin được gọi em là người yêu của anh nhé, em thương yêu.

Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)