Language:

thiensulatoi: Mưa ơi !!! mưa gieo sầu nhân thế... mưa nhớ ai ???

Mưa ơi !!! mưa gieo sầu nhân thế... mưa nhớ ai ???

7 /8/ 2012 | 12:44pm
Mưa ơi !!! Mưa gieo sầu nhân thế... Mưa nhớ ai ???

Anh àh !!!
Giờ tới chính bản thân em cũng không thể đếm chính xác đuợc là em đã khóc bao nhiêu lần vì nhớ anh. Em chỉ biết rằng em sẽ nhớ... rất nhớ anh... Cả nhà, ai cũng nhớ anh nhiều lắm anh àh. Ngày nào em cũng thấy mẹ khóc vì nhớ anh. Em biết, trong ba người con, thì anh là người mà mẹ thương nhiều nhất. Mẹ thương cho cái sự cần cù, vất vả, và chịu khó ấy của anh. Mẹ thương cho người con của mẹ đã phải lặn lội, bon chen để kiếm sống trong dòng đới quá ư là nhiều những khó khăn và tủi cực... Còn ba, tuy ba không nói ra, nhưng em biết ba thương anh nhiều lắm mà... Em cũng biết rằng từ trước tới giờ, anh với ba không hề hợp nhau, nên anh đã rời ra đình để tự lập cho cuộc sống từ khi anh còn rất trẻ. 18 tuổi, anh đã tự mình tạo nến sự nghiệp cho riêng mình. Tuy rằng nó không đủ lớn, đủ mạnh nhưng nó cũng đủ lớn để ba và mọi người tự hào về anh. Em biết, ba không bao giờ thể hiện những tình cảm của mình dành cho anh. Nhưng hằng đêm, thấy ba không ngủ được, ngồi dậy và khóc vì nhớ anh, em mới hiểu tình cảm của ba là to lớn biết nhường nào. Đã khi nào em thấy ba khóc đâu... Ấy vậy mà ba lại khóc vì nhớ và thương anh đó...
Em thương ba, thương má, thương cho cả gia đình mình... Gánh nặng cả cuộc đời, tưởng chừng như ba mẹ sẽ được hưởng hạnh phúc bên những đứa con thơ. Nhưng sao cuộc đời lại quá đỗi bất công với ba với má, với cả gia đình mình. Mẹ đã chết lặng người , khi biết tin anh Ba mất vì căn bệnh viêm não Nhật bản quái ác khi anh mới chỉ vừa tròn 6 tuổi. Còn ba lúc nào cũng tự dằn vặt mình vì đã lỡ tát anh một cái khi anh mắc lỗi. Ba ân hận vì " Lúc đó, anh con còn quá nhỏ, đâu đã biết gì, giờ anh mất rồi ba đâu còn cơ hội để xin lỗi nữa. Giá như lúc đó, nhà mình không quá nghèo, thì có thể anh con đã không mất..........". Và đó cũng là lí do mà ba đã cả đời phấn đấu để cho " Các con của ba sẽ không phải khổ, phải giống như những gì mà ba đã từng trải qua ". Có lẽ phải mất rất lâu sau đó, cả ba và mẹ mới có thể cân bằng lại cuộc sống của mình. Sau đó 3 năm, em đã được sinh ra đời trong niềm hạnh phúc lớn lao của ba mẹ, khi em lại là cô bé, giống với anh Ba hoàn toàn.
Và rồi, lại một lần nữa, những giọt nước mắt ấy lại lăn dài trên gương mặt luôn khắc khoải với nhưng lo âu và bề bộn của cuộc sống. Anh Ba đã bỏ ba mẹ mà đi, giờ tới anh... Nỗi đau ấy dường như là quá lớn với cả gia đình. Từ khi mẹ biết tin, mẹ đã ngất nên ngất xuống không biết bao nhiêu lần vì thương anh. Mẹ khóc, khóc vì nhớ anh. Nhiều lúc, mẹ mệt quá rồi tự lả đi, khi tỉnh dậy mẹ lại khóc, lại kêu gào gọi tên anh trong vô vọng... Còn ba, gần như ba đã phải cố gắng gượng vì anh, vì cả gia đình. Ba cũng đã từng nói với em rằng: " Ba biết, mọi người nghĩ ba không thương anh. Nhưng người cha nào mà lại không thương con. Giờ anh con đã như vậy, ba mà cũng nằm xuống nữa thì ai sẽ là người gánh vác việc gia đình". Anh biết không ??? Khi nhận được tin báo, chị Tư cũng đã phải tiêm 6 mũi trong những ngày sau đó. Chị Tư vốn sức khoẻ đã yếu, nay lại nhận được tin đó. Gần như làm chị suy sụp hoàn toàn.
Còn em, cô em út của gia đình, tới giờ cũng không giám tin vào sự thật đau lòng đó. Nhiều lúc em còn tự ân ủi mình rằng, anh sẽ không sao, anh chỉ đang ở viện một thời gian, rằng khi nào khỏi, anh sẽ về. Thế nhưng... sự thật lại không như những gì mà ta mong muốn anh nhỉ??? Bạn bè biết tin, động viên em, em còn mắng họ rằng nói linh tinh, vì em vẫn tin, anh sẽ không sao, anh sẽ quay về.
Ban đầu, cả nhà định giấu em, tính khi nào nên tới nơi đón mới cho em biết. Nhưng 4h23' ngày 10/9, em nhận được dòng tin nhắn mà có lẽ cả đời này, em sẽ không thể nào quên được : "Gia đình chúng tôi kính báo. Cháu Hoàng bị tai nạn đã chết. 8h liệm, 10h đưa cháu ra bắc. Mong các vị kính viếng". Có phải em là người quá vô tâm hay không, mà sau khi nhận được tin nhắn đó, em lại lăn đùng ra ngủ tiếp vì nghĩ rằng anh Hai đang đùa với em. Em nào đâu giám nghĩ tới sự thật đó. Em định ngủ thêm chút nữa rồi sang dậy đi thi bằng lái xe vì đêm đó em thức tới hơn 2h để làm bài... 6h13', tiếng baó thức điện thoại kêu.em tỉnh dậy rồi chợt giật mình nhớ ra tin nhắn đó. Gọi lại thì rất lâu sau đó, mới có người nhấc máy. Lúc đó, em chỉ biết khóc, khóc rất lớn, trong đầu em hoàn toàn trống rỗng,em chỉ nghĩ sao sẽ về nhà 1 cách nhanh nhất. Em biết tin anh mất vì tai nạn giao thông chỉ trước đúng có vài phút khi mà em chuẩn bị đi thi bằng lái... Có lẽ vì vậy mà khi em vừa ra khỏi đường lớn, chỉ chút nữa thôi là em sẽ bị chiếc xe tải chạy cùng chiều quẹt qua. Có lẽ, số phận vẫn mỉm cười với em, anh nhỉ ??? Vừa về tới nhà, câu đầu tiên mà ba nói là :" Đừng khóc nghen con, giờ mẹ con và chị Tư đã nằm đó, còn con, con phải mạnh mẽ nên,con đừng để thấy mẹ vì con mà buồn hơn"... Những tiếng khóc nấc nghẹn ngào trả lời trong vô vọng, em chỉ biết ôm mẹ mà khóc dữ hơn. Suốt cả ngày hôm đó, em không rời mẹ, rời ngôi nhà thân yêu ấy nửa bước...
Sáng hôm sau, cả nhà hồi hộp chờ đợi để đón anh quay trở về.Khi chỉ còn cách nhà 20km nữa, thì em nhận được tin,đoàn xe đang bị kẹt, chưa thể về ngây được, rồi hết kẹt xe, lại là lạc đường. Anh có hiểu cái cảm giác cả nhà ngồi nhìn đồng hồ để chờ tới giây phút được gặp anh không. Ông ngoại năm nay cũng hơn 85 rồi. Ông yếu lắm, nhưng cũng cố ra đường để chờ đón anh về đó. Rồi gần như thế giới sụp đổ hoàn toàn khi em thấy anh từ trên xe xuống. Gần như em không thể đứng vững trên chính đôi chân của mình nữa. Em quỳ sụp xuống đất gọi tên anh, nhưng sao anh không trả lời em vậy ???
Vậy là sau 18 năm bon chen vất vả, anh cũng đã trở về nhà. Anh về với ba, với mẹ, với em và với cả gia đình. Ai ai cũng gọi tên anh, nhưng anh thì im lặng lắm, lặng thinh mà không trả lời. Rồi khi mọi người mở ra, nhìn anh nằm đó, mà không thể nào chạm được vào anh để đánh thức vanh dậy. Anh vẫn nằm đó, gương mặt hồng hào, vẫn nụ cười đó- nụ cười mà 2 tháng trước anh đi, anh gửi gắm lại cho gia đình. Không thể nào tin được, sau ngần ấy năm, anh lại về nhà mình trong hàng dài của những giọt nước mắt. Cả ngày hôm đó, em cũng không hề ra khỏi nhà, vì em không muốn xa anh, em muốn giữ không cho ai đưa anh đi đâu cả.
Anh có hiểu cái cảm giác của người cha khi phải tự tay đóng cho con mình chiếc xe tự chế không. Anh về nhà với chiếc áo quan lớn lắm, nó lớn tới nỗi mà chiếc xe của làng không thể chứa nổi. Ba đau, những giọt nước mắt lăn dài hoà cùng những giọt mưa cũng không thể nào làm xoá nhoà đi nỗi đâu ấy. Ba luôn canh cánh một điều trong lòng rằng:" Sinh con ra, mà không thể cho con được cuộc sống hạnh phúc, và có lẽ đó là điều cuối cùng mà ba có thể làm cho anh". Những giọt nước mắt hạnh phúc của ba lăn dài vì hạnh phúc khi chiếc xe được hoàn thành. Em biết, sức khoẻ ba yếu lắm, nhưng ba vẫn cố gắng gượng cho tới khi chiếc xe ấy hoàn thành, ba muốn tự mình làm tất cả cho anh, vì em biết ba cũng thương những đứa con mà mình đã nuôi nấng cưng chiều bấy lâu nay.
Và cũng chính chiếc xe định mệnh ấy, đã mang anh đi, đưa anh về với thế giới vốn đã thuộc về anh. Em nhớ, nhớ rất rõ, ngày anh đi, trời mưa dữ lắm. Dù đã rất lỗ lực cố gắng để níu giữ anh ở lại, nhưng tất cả chỉ là sự vô vọng anh àh. Anh đã đi và từ giây phút đó, em biết mình mất anh thật rồi. 36 tuổi cũng là 1 cuộc đời phải không anh ???
Nỗi đau ấy, sự mất mát ấy là qua lớn với gia đình mình anh nhỉ... Nhưng nỗi đau ấy còn nhân nên gấp bội khi giọt máu duy nhất của anh, nhà mình cũng không có quyền nuôi dưỡng. Anh biết không, ngay hôm sau khi xong việc anh, ông thông gia đã sang nhà mình xin cho qua tuần đầu hai mẹ con chị ý vô trong đó. Ông thông gia còn nói:" Cháu nội là cháu nội ông bà, nhưng nó lại sống với tôi từ nhỏ, nên sau nầy tôi sẽ có trách nhiệm nuôi cháu nên người, ông bà không phải bận tâm". Mẹ đã vậy, nay lại thêm cú sốc này, mẹ chịu sao nổi anh ??? Còn ba chỉ lặng thinh mà không nói được 1 lời nào... Em hiểu, nếu đứng trên phương diện của chị dâu thì em cũng sẽ làm vậy. Ba mẹ cũng biết điều đó nên ba mẹ cũng đâu có giám giữ chị âý ở nhà đâu. Ba mẹ chỉ muốn giữ chị ở lại cho qua 50 ngày anh, thứ nhất để cho trọn nghĩa vợ chồng, thứ 2 để cho mẹ khoây khoả khi nhìn thấy thằng nhỏ. Nhưng nào đâu... Giá như vụ tai nạ định mệnh ấy, không manh anh đi, thì nhà mình đâu có chịu nhiều nỗi đau đến thế
Em đã đứng trước vong linh anh mà hứa rằng:" Những việc anh đang làm dở dang, em sẽ thay anh hoàn thành tất cả. Còn phần ba mẹ, em sẽ thay anh chăm sóc cho ba mẹ về sau này". Anh không phải bận tâm đâu nha.Vì tính em sao, anh cũng hiểu mà, những gì em đã hứa, nhất định em sẽ hoàn thành, tin em nha.
Em cũng đã từng hứa với ba là sẽ không khóc nữa. Nhưng sao... em không thể
Anh àh !!! Ở nơi đâu đó, anh hãy sống vui và hạnh phúc nha. Vĩnh biệt anh- người mà em yêu nhất. Em sẽ nhớ anh... Nhớ rất nhớ... Ba mẹ và mọi người cũng thương anh nhiều lắm

Hàn Anh 07

Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)