Language:

pemon: Anh đã làm mất lòng tin trong em oy...

Anh đã làm mất lòng tin trong em oy...

19 /6/ 2012 | 09:40pm

Thực sự lần này em hok thể hiểu nổi anh ah…
Em hok dám tin vào những gì đang xảy ra với mình nữa…
Tại sao??? Tại sao??? Tại sao lại như vậy chứ???
Tại sao anh có thể đối xử với em như vậy ??? anh biết anh là người em yêu nhất, là tất cả của em, vậy mà anh lại lừa dối tình cảm của em như vây… em hok tin nổi anh ah…
EM ĐÃ TIN ANH rất nhiều, em chấp nhận tình yêu của anh ngay trong khi em biết trái tim anh vẫn thuộc về người khác…
tình cảm anh giành cho em có lẽ chỉ đơn giản là ngộ nhận, một chút bồng bột, một chút nóng vội vì cảm giác mới lạ em mang lại cho anh…
Anh vẫn yêu chị ấy…vẫn coi chị ấy là người yêu của anh…em biết vậy…nhưng em vẫn mù quáng đồng ý làm người yêu anh…chỉ vì TIN vào một lời nói: “anh và chị ấy nhất định sẽ chia tay”…EM TIN ANH, nên chẳng bao giờ em hỏi anh gì về chuyện đó nữa, em nghĩ, anh sẽ bít phải làm như thế nào cho đúng…mặc định trong đầu em - 2 người đã là quá khứ…và giờ, anh yêu em, và coi em là người yêu của anh…
Đã hok biết bao nhiêu lần em cố gắng không bận tâm, cố gắng chịu đựng tất cả sự lạnh nhạt, sự vô tâm của anh…
Em giận…
Em buồn…
Em cô đơn…
Em tủi thân…
Và em…khóc
Những giọt nước mắt rơi vô ích, vì chỉ mình em cảm nhận được nó, tự rơi, rồi tự lau đi or nhờ gió làm tan biết hết…em hok mún làm anh bận tâm về những chuyện vặt vãnh đó…vì anh luôn nói em trẻ con…với cả, nếu em như thế trước mặt anh, lại càng làm anh khó chịu với em hơn thôi…
Mà cũng đúng, em trẻ con thât…trẻ con nên mới ngok ngheck như thế…mới mù quáng TIN vào tất cả như thế…để oy luôn tự làm trái tim mình phải đau…
Em là một cô bé rất nhanh quên, e hok thể giận ai lâu được, vì thế mà mỗi lần giận anh chuyện gì, em đều cố gắng im lặng chịu đựng, và để thời gian làm em quên đi…đơn giản vì…em hok mún mất anh…
Anh đã kể với em rất nhiều chuyện của anh, em cứ nghĩ là em có thể hiểu tất cả…nhưng bây giờ thì em nhận ra…đúng là em hiểu tất cả…nhưng là hiểu nhầm…và ngộ nhận…sự thật thật sự phũ phàng…Em hok dám tin anh ah…
Một mình trong ngày sinh nhật em
Một mình trong ngày giáng sinh
Một mình trong ngày 8-3

Và cũng chỉ một mình trong ngày valentine
Tất cả, tất cả những lần đó, em đều chấp nhận bỏ qua chỉ với lí do anh bận…em hok bao giờ yêu cầu anh giải thích một chuyện gì hay bắt buộc anh làm gì cả…em muốn anh thoải mái khi bên cạnh em…và hok muốn anh buồn…
Nhưng lần này…thì em đã hiểu rõ rồi…:
“TẤT CẢ CHỈ LÀ NGỤY BIỆN”
Tại sao anh hok nói thẳng mọi chuyện với em, giá như những lần chia tay trước, anh nói thẳng ra là “anh hết yêu em oy”, thì em sẽ chấp nhận, buông tay anh và hok níu kéo anh nữa…nhưng tất cả lý do anh đưa ra…chỉ làm em tổn thương hơn thôi…
Anh biết em yêu anh hơn tất cả mọi thứ…nhưng anh lại toàn cố tình làm đau em…
Anh treo móc chìa khóa ảnh chị ấy…
Trong ví anh để ảnh chị ấy…
Ở bên em anh nt cho chị ấy…
Anh mở nhạc điện thoại cho em nghe bài : “Người thế vai”, “2 sim 2 máy yêu 2 người”…
em luôn im lặng trước những chuyện đó, anh hỏi nghĩ gì mà im lặng thế…em chỉ gượng cười coi như hok...nhưng anh đâu biết…những lúc ấy…em đau như thế nào…
em biết, trong trái tim anh, chỉ có duy nhất chị ấy mà thôi…dù em đã cố gắng rất nhiều…nhưng kết quả vẫn chỉ là con số 0…em hok thể thay thế được chị ấy…
anh luôn xem tất cả tin nhắn …hay mọi thứ trong điện thoại em…nhưng chưa bao giờ anh cho em động vào điện thoại của anh cả…em hiểu…và em cũng hok thích làm những gì mà người ta hok cho phép, hay xâm phạm vào đời tư của người khác…đặc biệt là anh…vì em tôn trọng anh..và EM TIN ANH
Nhưng hôm qua…lúc anh ra ngoài…em đã tự ý xem tin nhắn của anh…vì linh cảm của em có điều gì đó thôi thúc em làm chuyện đó…
Em hok dám tin vào những gì hiện ra trước mắt em nữa…gần 400 tin nhắn…nhưng em chỉ kịp nhìn mấy tin đầu tiên…là của “VO* YEU” gửi tới cho anh và quan trọng là những tin nhắn đó không phải của em…mình cũng đã từng xưng hô với nhau là Vk, Ck, anh nói, anh chỉ dùng từ “Vo*, Ckong” để xưng hô với vợ anh sau này, còn người yêu thì chỉ là vk, ck thôi. Trong khi bây giờ đây…thật hok thể tin nổi
Em mở tin nhắn ra đọc, hok biết bao nhiêu từ “VO YEU”,”CKONG YEU” nữa…và nội dung tin nhắn thì ko còn gì có thể thân thiết hơn nữa…Như thế này gọi là đã chia tay ah anh…anh nói cho em biết đi…giải thích mọi chuyện cho em đi…
Tại sao anh lại đối xử với em như thế???
Tại sao lại lừa dối em???
Tại sao lại làm tổn thương em???
Em hok hiểu…hok hiểu gì hết anh ah…em đã làm gì sai ah…hay kiếp trước em mắc nợ anh…nên bây giờ em phải chịu như thế…nói cho em biết đi…
Em đã hok dám đọc thêm bất kỳ tin nhắn nào nữa…hụt hẫng…tay chân em cứng đơ ra hok còn cảm giác…buông chiếc điện thoại ra mà như người mất hồn…em đã cố gắng kiềm chế để hok bật khóc ngay lúc ấy…
Có thể anh hok biết chuyện gì đã xảy ra lúc đấy với em, vì chỉ 1p trước, em còn rất vui vẻ…anh hỏi em có chuyện gì mà lại như vậy…em không nói gì…lúc ấy em chỉ biết
Mím chặt môi để hok bật ra tiếng khóc...
Ngửa mặt lên trời để nước mắt hok rơi…
Và nắm chặt tay để hok cho anh một cái tát…
Anh ôm em, nhưng cái ôm lúc đó hok làm em hạnh phúc như những lần trước mà càng làm em đau hơn, em cố tránh để anh hok cảm nhận được người em đang run lên…
Sao em ngok ngheck vậy…mọi chuyện đã như thế nhưng sao em vẫn chịu im lặng chấp nhận chứ …để bây giờ nằm nhà khóc và viết ra những điều này mà hok biết có đủ can đảm để gửi cho anh hok…
Em sợ mất anh lắm…
Làm thế nào để em có thể coi anh chỉ là hạt bụi trong mắt em
Và giờ…em biết phải nói gì, làm gì khi nhắn tin với anh, nghe điện thoại của anh, và khi gặp anh…
Anh đã làm mất lòng tin trong em oy, mà đó là cái khó nhất để lấy lại được
Và…
Anh đã giết chết một trái tim…

Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Bình luận

Vote

Vote: 0
Điểm: 5 (2 vote)