Language:

chaukietluong: Tâm Sự chaukietluong

Tâm Sự chaukietluong

4 /11/ 2012 | 07:23am
Mỗi sáng, tôi thường bắt đầu một ngày làm việc rất sớm. Từ 07h30 đã cặm cụi với những dòng chữ trong đầu của mình chạy ra màn hình vi tính. Đến 09 giờ, tôi dừng lại và nghỉ chút. Như thông lệ của hàng ngày, tôi chuẩn bị đọc tin tức mới nhất trên những trang báo mạng. Thời sự, chính trị, thể thao và kinh tế, cũng như giải trí và văn hóa. Nhưng hôm nay tôi chưa thể kịp đọc những tin và bài khác. Đã có thằng bạn đưa hai tin bài báo cũ đập vào mắt tôi, mà hôm trước tôi chưa đọc, sau khi đọc hai bài báo này, tôi đã không thể tiếp tục làm việc được nữa.
Bài báo đầu tiên, nội dung nói về nhân vật nữ gốc miền Tây. Gương mặt trong bức ảnh của chị hiền như đúng cái tên của chị. Là Lành, tên của nhân vật nữ trong câu chuyện mà bài báo đề cập. Tuy cuộc sống của vợ chồng chị vẫn rất khó khăn nhưng....Lành đã không hề có một chút nào đắn đo, không hề có sự ngập ngừng dù ít ỏi. Lành cũng không hề có bất cứ sự tính toán nào đó khi nhận thấy những tớ vé số mà Lành đang giữ trong tay đã trúng giải đặc biệt. Lành hành động theo con tim và bản tính thiện của chị. Lành gọi điện đến người chủ thật sự của những tờ vé số trúng giải đặc biệt kia. Lành đã làm hành động đơn giản mà có thể tôi hay hàng ngàn con người khác của xã hội hiện tại này chưa chắc có "can đảm" làm. Lành đã giao những tờ vé số trúng giải đặc biệt lại cho người mua vé số thiếu.
Một cái cúi đầu xin nghiêng mình ngưỡng mộ chị. Tôi cùng với nhiều người đã không ít lần đọc những tin bài về sự giành giật một tờ vé số trúng thưởng hay giành giật nhau một cái nắp chai bia trúng thưởng xe hơi. Mà những kẻ giành giật nhau mới đây còn ngồi quanh bên nhau nói đến những chuyện bằng hữu hay là huynh đệ.
Hành động của Lành đã cho tôi rơi một giọt lệ nhưng kèm theo một nụ cười hạnh phúc. Tôi lại càng cảm thấy yêu cuộc sống này hơn biết bao nhiêu.
Cảm giác hạnh phúc vừa chợt lóe lên thì cảm giác đau thắt lại đến trong lòng tôi. Bài báo thứ hai tôi muốn đề cập đến. Ngay khi cái tựa đề của bài báo, tôi đã có sự vùng vằng có nên đọc hay không. Tôi biết cảm xúc của mình không bình thường như những người đàn ông khác. Tôi sợ bản thân mình không kìm nén được cảm xúc để người ngồi cạnh chợt hiểu lầm mà khinh thường mình. Nhưng tôi đã đọc, và hai thằng bé sinh viên ngành xây dựng ngồi bàn gần bên tôi cũng đã vô tình đọc.
Một bé gái mới hơn ba tuổi đã dùng thân mình che chắn cho đứa em trai chưa đầy một tuổi. Sự bảo vệ dũng cảm này để cứu đứa em trai thoát khỏi sự tấn công của đàn ong vò vẽ hung dữ. Nhưng bé Tâm, cô bé chị dũng cảm trong câu chuyện của bài báo đã không thể qua được. Cháu đã chết......
Tôi viết được ba chữ "cháu đã chết..." thì lặng người. Tôi lại rơi nước mắt. Ngay sau khi đọc bài báo tôi đã phải ra phía sau của quán nước tôi đang ngồi để rửa mặt mình. Tôi cố gắng không để ai phát hiện cảm xúc trái ngược với dáng vẻ gai góc râu ria bặm trợn của mình.Tôi là đàn ông thì dễ khóc đã là quá lạ. Nhưng khi khóc tôi càng quá lạ với những gã đàn ông khác khóc. Mắt tôi đỏ và ngay cả nước mũi cũng trào ra.
Cố kìm nén để viết cảm xúc của lòng mình trong bài viết này nhưng tôi lại khóc tiếp. Nhưng lần này, tôi khóc vì sự xót thương. Lời nói cuối cùng của bé Tâm với mẹ của bé đã biểu hiện tâm hồn ngây thơ trong sáng của bé. Chắc có lẽ, câu nói của bé sẽ ám ảnh tôi thêm một thời gian nữa. Sao bất hạnh chợt đến với gia đình này trong khoảnh khắc ngắn ngủi vậy. Họ quá đang hạnh phúc dù chỉ là hạnh phúc bình dị nhưng tai họa ập xuống chỉ vì một cơn gió nhẹ?Tôi nhìn sang phía bàn của hai cậu sinh viên. Hai thằng này cũng thường ngồi ở quán này, thỉnh thoảng, câu chuyện của hai thằng này tôi luôn nghe có tiếng đệm chữi thề. Nhưng tôi cũng đã nhìn thấy hai thằng khóc. Rồi ít phút sau, câu chuyện của hai thằng đã không con sôi nổi như hàng ngày bàn về việc học hay việc cua bạn gái. Hai thằng lặng thinh, lâu lâu mới cất lên được vài lời. Ồ!Thằng đàn ông như tôi cũng đâu phải đơn lẽ.
Tôi liên tưởng đến những câu chuyện về anh chị em đang mỗi ngày xuất hiện trên các mặt báo. Họ mang nhau lên tòa kiện để tranh tụng dành phần tài sản của cha mẹ. Ôi!Bé Tâm!Cái tên của bé!Tôi lại tắc nghẹn ở hơi thở cùng cái đau nhói ở vùng ngực trái.
Câu nói đầy anh hùng trong lúc hành động dũng cảm của bé:"Đạt ơi!Em chạy đi!"
Một câu nói của đứa bé gái chị mới hơn ba tuổi dành cho đứa em trai chưa đầy một tuổi.
Cám ơn ông trời, hay gọi là tạo hóa cũng được. Con người ta hạnh phúc cũng khóc mà xót thương cũng khóc. Lạ thay cho nước mắt.
Chị Lành ơi cứ sống bình dị nhé, vợ chồng chị chắc chắn tạo ra những công dân thiện.
Bé Tâm ơi ngủ yên nhé cháu!Bé Đạt ơi!Trưởng thành là thằng đàn ông xứng đáng với sự hy sinh của chị gái của cháu nhé!
Tôi không thể viết thêm một lời nào nữa cho bài viết này. Một ngày giữa tuần lẫn lộn cảm xúc trong lòng tôi.


Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)