Language:

Gin: Mùa của an yên

Mùa của an yên

14 /5/ 2013 | 11:37pm

Em yêu mùa và tập hát những vần thơ
Mùa của gió hay chìm về nông nổi
Mùa của phượng còn thơ và mối tình dang dở
Mùa của thời gian ta dẫn lối nhau về.


Hà Nội đang bước vào những ngày đầu tiên của mùa hạ. Cái nắng tháng năm tuy không đủ gắt nhưng cũng đủ làm cho người ta nóng mình và bắt đầu càm ràm về nhiều chuyện mà chẳng hề liên quan đến mùa. Tháng năm mùa của phượng vĩ say mê, rực đỏ nơi con đường em bước. Mùa trải đầy những sân si khi lòng em đã nghe thấy tiếng hát mùa về trong từng cơn gió thoảng. Em đã đợi anh trên con đường ấy, một quãng đường không đủ xa nhưng đủ để trái tim em lỡ nhịp trên bước đường yêu thương. Cái nắng vàng chanh mà không gắt thấm đầy trên hàng cây cuối phố, một màu tươi vui thắp cho lòng người một cái gì đó rộn ràng và mới mẻ. Một chút màu xanh, một chút nắng, một chút ngây thơ và một chút cười đùa cho mỗi sớm mai, em đã học yêu như thế. Học cách yêu mình và học cách yêu anh ngay cả khi bản thân có tổn thương quá nhiều. Mây không cản được gió, nắng không cản được mưa và em không thể cản được trái tim mình yêu anh, cuồng si đến đau khổ. Em biết yêu và đã yêu hết mình cho tình đầu còn dang dở ấy. Phải không anh, là dở dang chứ không phải trọn vẹn. Em đã yêu cơ mà, yêu nhiều lắm, yêu đến mức chẳng còn nhớ được mình là ai và anh là người như thế nào!



Phố vẫn chìm mình trong đêm buồn tĩnh lặng, khiêm tốn cúi mình trước ánh đèn vàng vọt nơi ban công tỏa xuống, dịu dàng và man trá . Em vẫn ngồi đây ngắm nhìn phố lên đèn với những ánh đèn lúc mờ lúc tỏ. Cả không gian bỗng chật hẹp không hiểu vì sao ? Chỉ còn loáng thoáng vài bóng xe máy lướt qua, tiếng rao đêm của những người bán bánh mỳ đêm. Em lặng im, thẫn thờ trong đêm tối. Trăng đêm nay không sáng dù đã là 14 rồi. Em bỗng nhớ lại tình đầu, nhớ anh! Không lí do, không có gì để biện minh rằng em đang nhớ anh cả. Vì hơn ai hết, em biết vẫn còn yêu anh, còn yêu nhiều lắm. Bằng chứng là nơi lồng ngực em vẫn nhói đau cơ mà, đau lắm. Em chỉ biết khóc thôi. Khóc để vơi nỗi nhớ, khóc để quên và khóc vì chính em. Đứa con gái khờ dại trước một kẻ đào hoa và gian dối như anh. Em không đủ can đảm để ngừng yêu anh, không đủ dứt khoát để xua đuổi bóng hình anh trong kí ức. Em biết mình đã quá nhu nhược rồi. Chỉ trách ông trời sao lại cho em gặp anh, để yêu anh và bây giờ hối hận mãi mãi. Tình yêu không có tội, đã có người từng nói như thế. Em tin, tin rằng chỉ có trái tim em có tội mà thôi, tội vì đã yêu anh. Chỉ riêng đêm nay thôi hãy để em được sống với những cảm xúc đã qua, tiếc nuối cho những gì đã không còn nữa. Một lần cuối rồi thôi. Bởi ngoài kia nếu có gặp lại nhau chúng ta sẽ mãi trở thành người xa lạ mặc nhiên không níu kéo.



Gió nhấc bổng mùa đi, xa vời trước những niềm đau đã cũ. Không vướng bận cũng chẳng còn chi thương nhớ. Cánh phượng rực lửa cho tháng năm tinh khôi ùa về với nắng hạ. Em tần ngần trước tán phượng còn thơ còn đong đầy tình ái. Có những người tình cũ đã xa, liệu còn bất giác nhớ về nhau không ? Tháng năm còn vương đầy gió và thiết tha. Người ta vẫn kể cho nhau nghe về tình yêu đầu dang dở, không nuối tiếc mà chỉ còn một chút hoài niệm. Vẫn còn đó đâu đây những nụ cười, cái nắm tay và ánh mắt trào dâng nỗi xúc cảm lần đầu nắm tay nhau. Em vẫn yêu mùa hạ với đủ những ngọt ngào của tuổi 20. Vẫn trẻ con vẫn hờn dỗi, vẫn thi thoảng la hét một mình cho thỏa chí những kẻ yêu thơ và yêu thêm nỗi nhớ. Một tuổi nữa đi qua, một mùa sắp sửa chia xa đầy lưu luyến, một con người cũ đã dần đi,...Sống thật với lòng mình cho những năm tháng còn xa. Tiếng ve kêu báo hiệu cuộc hành trình tương lai. Không ai đợi một người luôn muốn dừng chân lại nơi con đường cũ đã đi qua. Chỉ có bước đi và tìm ra miền đất hứa để tìm thấy lại mình. Em sẽ lại tìm thấy em giữa một mùa an yên và khung trời đầy gió.



Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)