Language:

cocacola: Duyên không dành cho em....

Duyên không dành cho em....

8 /11/ 2013 | 10:34am
…“Anh à có lẽ khi em viết những thứ này ra là khi anh không còn nghĩ tới em nữa –như trước kia khi chúng ta chỉ là 2 người không quen biết nhau và hơn hết là sống ảo với nhau …” Con đường đó dường như dài hơn và xa hơn trong đôi mắt Hương ….
Đừng nhắn tin cho anh nữa !
Em không phải là người anh cần.
Chắc thế !!!
Cơn mưa cuối ngày kéo theo những thứ về Hải đi xa Hương …rất xa !!! Tiếng mưa rả rích rơi ngoài hiên như tiếng nước mắt rớt rơi trong lòng ,dù cô đã cố gắng mạnh mẽ . Nước mắt không làm ướt bờ mi những lại làm rách đi những kí ức về anh trong thâm tâm cô . Ngày hôm qua ,hôm nay và cả ngày mai cuộc sống dường như vô nghĩa khi sự thật về con người anh đã xé nát mọi thứ trong cô ,cô yêu anh ! cái tình yêu ảo vọng và ngây ngô khiến cho tình cảm trở nên mụ mị không tìm được lối ra …
Hai mươi tư tuổi ,cái tuổi lẽ ra cô đã tìm được một bờ vai cho mai sau bất ngờ lại vỡ vụn ra như chưa bao giờ xuất hiện ,đồ lừa dối !!! cô muốn điên lên vì anh ,kẻ đốn mạt ,cô đã gọi anh như thế trong vô vọng , nước mắt cứ lăn dài mà cô chẳng thể làm được gì hơn ,đau đớn làm sao khi mục đích mới của anh chỉ vì tiền bạc danh vọng mà anh nỡ phụ người cùng anh nguyện trọn đời kết tóc như lời thề hứa ,văng vẳng bên tai cô chỉ còn là câu nói “cô chẳng là gì hết hãy tránh xa tôi ra”
Giật mình tỉnh lại hóa ra là cô lại mơ ,giấc mơ về kẻ đã làm cô chịu đau thương đến cùng cực , thảm hại suy sụp 3 tháng 4 ngày tưởng chừng như có thể chết mất vì nó .
Giờ đây với cô cái gọi là tình cảm chỉ là một món ăn nhanh mà những người yêu nhau tìm đến một cách nhanh chóng khi đói rồi vội vàng quay đi khi no nê ,chán chê nhau và tìm được những thứ mới mẻ hơn .Khi gặp Hải mọi thứ cảm xúc trong cô tưởng chừng hoan hỉ khi tìm được bến đỗ nhưng nào ai hay chữ ngờ…
Đêm dần về khuya mà cô chẳng thể ngủ ,khẽ nhếch môi cay đắng cô lại nghĩ về nó cái “ Hạnh phúc” cô đã từng giữ trong tay thóang chốc lại vội tan trong hư vô , giờ đây thêm một lần nữa cái cảm giác được yêu thương lại trào dâng nơi con tim cô khi gặp người giống như kẻ đã làm tổn thương cô nhưng xoay quanh nó lại là nỗi sợ hãi ,lo lắng đang hiện hữu ,khẽ nhắm mắt cô chỉ mong là mình không yêu thương mù quáng như trước ,chỉ là bạn thôi,nên như thế sẽ tốt cho con tim mình ,cô tự nhủ mà mi mắt chẳng hề khép lại dù đêm đã muộn !!!
7h30 sáng .
Reng…reng…
Khẽ thò đầu ra ô cửa mà đôi mắt cô vẫn còn lim dim . Là Mạnh ! sao đột nhiên sáng nay anh lại ghé qua nhà mà còn không báo trước ? hôm nay đâu phải ngày đi làm? Không lẽ cô có mời anh tới nhà hôm nay ?bao nhiêu câu hỏi dồn lại bắt cô suy nghĩ mà quên định thần là nãy giờ anh vẫn đang đứng đợi cô mở cửa ,nhìn lại mình trông cô chẳng khác gì một con quạ đen tóc tai bù xù ,lại còn bộ đồ ngủ màu hồng kitty ,mặt mũi tèm lem ,chẳng còn biết tính sao ,buộc vội mớ tóc cô mở cửa chỉ mong là anh ghé qua hỏi thăm rồi đi .
Nhìn bộ dạng anh cười mà không dám lộ ra khiến cô chỉ muốn độn thổ ngay lập tức .Lòng thầm nghĩ thật sao lại tới lúc người ta đang xơ xác hoang tàn mà mặt cô như mếu ,mất hết hình ảnh thật rồi .
- Anh ghé qua có việc gì à , hôm nay ngày nghỉ mà ?
- À không có gì ,chỉ là tiện đường ghé qua định rủ em cùng đi café sáng ,hôm nay rảnh mà .Mà anh e là em không định cho anh vào nhà nhỉ ?
- Ơ ờ ,à không anh đợi một lát nhà hơi bừa bộn anh thông cảm nhé .
- Uh không sao em ,anh ngồi đợi em cứ tự nhiên ,cho 20’ nhé không đợi lâu đâu đấy .cafe có hạn đừng cho anh đợi lâu là được .
Đâu ra người như thế không biết nhà người ta mà còn ép thời gian,cô mà như anh thì có mà khổ ,vừa đánh răng cô vừa nghĩ không biết sau này sẽ như thế nào nếu anh có vợ ,lắc đầu chết mất .
Nhâm nhi ly café mà cô chẳng biết sao anh cứ nhìn cô cười mỗi lúc cô quay sang anh ,nhíu mày suy nghĩ mà trong cô lại ngượng chín mặt vì hình ảnh lúc sáng ,sao lại để anh trông thấy cơ chứ ,rõ khổ thật .
- Sáng nào em cũng như con vịt bầu thế à ?
Lắp bắp không thành lời cô chỉ biết nhìn anh ngại ngùng ,đành cười trừ cho qua chuyện vậy .
- Hê hê lâu lâu em biết anh ghé qua nên dọa anh thế thôi ,làm gì anh phải ngạc nhiên thế ?
- Ơ thế mà anh tưởng em mới là người ngạc nhiên chứ nhìn em lúc đó anh cười mà lo lắng em sẽ độn thổ nên nín lại hahaha.
- Vâng anh cứ cười vô tư quá nên giờ vẫn ế ra đây haha.
Cái “lão” chỉ nhỉnh hơn dăm ba tuổi mà cứ chọc xỉa mình như thế ế đúng rồi ,cười thầm trong bụng song cô đinh ninh mình cũng chả thua gì “lão” ấy thật ấy chứ đùa ,hai mấy tuổi trên đầu mà còn ngây ra đấy biết khi nào có gia đình.
- Cũng gần trưa rồi hay anh với em cùng ăn cơm nhỉ ,lúc sáng để ý thấy nhà em như thế chắc trưa ăn mì gói là cái chắc rồi (Cười )
- Thế theo anh vậy ,xem anh đãi em món gì trưa nay ,nhà em mà anh cũng chăm để ý ghê nhỉ ,mai mốt có chồng hẳn khác ngay thôi anh à.hahaha
Ghé quán cơm anh chọn ,nó ở khá xa nơi đi làm của 2 đứa nhưng lại đông khách và yên tĩnh đến kì lạ ,chẳng ai nhìn thấy nhau ,có lẽ vì thế mà anh hay đến đây. Đang mông lung nhìn ngắm cảnh bên ngoài cô lại nghĩ tới anh ,sao dạo này anh hay quan tâm mình , cử chỉ cũng hơi khác ngày thường .
- Bộp …!!!
- Nè người đẹp em định ngắm cảnh thay cơm à ,anh mời em ăn cơm cơ mà ?
- Oh . tại cảnh đẹp làm em quên ,mà anh như sắp chết sao cứ ăn miết thế ,định nuôi heo trong nhà à hahaha.
- Anh mà có nuôi thì nuôi em sướng hơn ,nuôi heo thua em mà (cười)
Cô giật nảy mình khi anh trêu như thế ,sượng chín mặt nhưng vội cười trừ,chẳng biết sao anh lại nói như thế với cô .
- Chắc gì em có phước được anh nuôi haha ,nhìn anh cũng Men thế mà vẫn ế thật sao anh ?
- Hahaha em nghĩ thế à.
Tiếng anh bật cười khiến cô thấy choáng , đột nhiên anh lại quay sang cô thì thầm :
- Anh ế để anh đợi người tử tế xuất hiện thôi em . Hay em chịu làm người tử tế đi cho anh khỏi ế em nhé (cười)
Miệng lắp bắp cô run tay chỉ vội đẩy mặt anh ra khỏi mình ,mà tim sao cứ đập vì vài lời nói đó chứ ,hắng giọng lại cô thỏ thẻ mà mặt tỉnh như bơ.
- Em tử tế lâu rồi do anh chưa biết thôi ,còn anh ế là do kinh tế khống chế anh lại thì được hahaha.
Mặt anh bần thần ,im lặng một lát anh chỉ cười .
- Sau này sẽ biết thôi em , sống không nhất thiết chỉ có tiền đâu ,đừng cho anh như thế nhé ,thôi dùng cơm đi nàng .
Cuối buổi anh chở cô về ,dạo qua ngang con đường ngoài quốc lộ cỏ xanh mướt gió lùa về khiến cô thấy nhẹ nhỏm hẳn ra ,cái cảm giác thoải mái len lỏi trong cả hai , chợt nghe anh hát thì thầm vài câu ngân nga trong gió
“sao không yêu nhau thật lòng em ơi khi ta còn ở bên nhau dù khoảng cách quá xa …”
Lòng cô chùng lại khi nghĩ tới ngày xưa ,nếu ngày xưa cô gặp được anh sớm hơn thì có lẽ giờ này cô đã hạnh phúc hơn là đau khổ. Có khi là thế !
- Mình đi dạo tí nhé em ?
- Ừ dạo có cho tiền em không mà rủ rê miết thế anh hahaha
Nhìn anh đứng hình mà cô lại khoái chí cười to hơn nữa.
- À dù sao cũng lâu rồi em chưa đi dạo như thế này ,đi cho thoải mái nhỉ .
Nhìn anh cười như mếu mà tim cô như muốn nhảy ra ngoài ,giờ nhìn kĩ lại cô mới để ý anh có duyên thật ,nụ cười nhẹ nhàng mà như muốn nuốt chửng bao nhiêu trái tim các cô ở cơ quan ,có bao nhiêu người chạy theo anh mà anh cứ vô tư chẳng quan tâm ai . Nếu như cô cũng ngã vào anh như những người kia thì có lẽ…



Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)