Language:

cocacola: tĩnh lặng giữa hư không

tĩnh lặng giữa hư không

28 /11/ 2013 | 08:46pm

Lâu lắm rồi, chợt nhận ra rằng mình không còn thấy trái tim rạo rực bởi cảm giác yêu thương một ai đó vô cùng đặc biệt. Tôi không đổ lỗi cho những năm tháng thanh xuân và những tàn dư quá khứ, chỉ đơn giản nghĩ rằng có lẽ những ngày sống và yêu hết mình ấy bây giờ đã qua và giờ đây thật khó để mở lòng cho một tình cảm mới. 


 


Đôi khi tôi không biết mình nên vui hay buồn trước những đổi thay không nằm trong ý nghĩ của mình như vậy nữa. Chẳng trái tim nào muốn cô đơn, chẳng trái tim nào muốn vật lộn với những dòng nước mắt, nhưng nếu không có những lần đối diện với những cảm xúc đó, có lẽ tuổi thanh xuân sẽ thiếu vắng đi vị mặn của cuộc đời.


 


Tôi vẫn luôn nghĩ rằng cuộc sống của một đời người luôn có đủ vị và mỗi chúng ta đều có một công thức riêng để tự pha chế nó làm sao để cái vị đó không quá liều. Sau quá nhiều những yêu thương, ngọt ngào và đắng đót, tôi bây giờ cũng đã biết dung hòa cảm xúc để cân bằng cuộc sống của mình. Tôi không nhìn cuộc đời bằng ánh mắt lung linh và trái tim rạo rực của cô gái mười lăm thủa nào khi cùng người bạn trai cùng lớp đi dạo dưới hàng cây hoa sữa năm xưa.


 


 


 


Tôi cũng không còn hờn trách ông trời quá đỗi bất công vì đã không trao cho tôi cái hạnh phúc được sát cánh bên người đàn ông mà tôi đã từng yêu tha thiết ấy. Bây giờ, tôi nhìn cuộc đời bằng đôi mắt bao dung, bằng trái tim vị tha và không ngừng cố gắng. Chặng đường phía trước còn dài, phải đi để còn nắm lấy hạnh phúc của mình nữa chứ.


 


Và rồi, đôi khi trên chặng đường ấy, tôi học được cả cách chế ngự nỗi thất vọng bằng một nụ cười. Tôi hay tin vẩn vơ, cái cần tin thì chẳng bao giờ tin, cái đừng tin thì lại cứ thế bấu víu vào tin. Tôi dại dột là thế, nhưng ơn trời, vẫn còn biết tin ở mình. Mỗi ngày, tôi nhận được rất nhiều những lời động viên dịu dàng và những dạy bảo khắt khe đầy yêu thương của những người đang cùng tôi sống. Tôi biết ơn họ rất nhiều, để rồi nhiều lần tự hỏi không biết mình phải làm gì, phải yêu thương như thế nào để cho đúng và đầy, để xứng đáng với niềm tin yêu ấy. 



Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Bình luận

  • 14 /8/ 2015 | 06:54pm
    hi! lam quen nha ban ?ten la : harry, cuoc song binh thuong, vui ve, than thien, yeu canh co, thien nhien, tim ban doi nguoi viet : lien he cho harry : khong , chin, bon, , ba ,chin, khong, bay, khong, 3, bon. va do cung la zalo harry
  • 13 /2/ 2014 | 12:34pm
    Đúng là những "hư không" đã qua, bạn đã thực sự tĩnh lặng! Chẳng phải ý mình là chúc mừng, chỉ là đâu đó gắm gửi sự đồng cảm, về những "hư không" và những một vài sự tĩnh lặng! Ai sinh ra ở đời chỉ để lướt qua nhau, ừ thì đôi lúc giữa những đám đông chen chúc, một nụ cười nhẹ gửi gắm cũng đủ những bộn bề của sinh nhai được khua khuẩy! Vui vì mình đọc được nhiều cái "tôi" trong dòng tự sự của bạn có nhiều sự: "Tĩnh lặng"! Hãy thành công nhé!

Vote

Vote: 0
Điểm: 5 (1 vote)