Language:

TrinhGianDon: Đêm dài bỏ ngỏ những cơn mê

Đêm dài bỏ ngỏ những cơn mê

12 /2/ 2014 | 10:15pm

Lâu lắm rồi, ừ vẫn ý thức được cũng đã khá lâu rồi bàn tay chai sạn này lại làu bàu trên bàn phím. Chắc có lẽ vẫn như độ cũ, chẳng có ai còn thức, chẳng còn ai dù ngượng ngùng nghĩu đầu lại nhắc mình đã đủ khuya rồi đó đêm. Biết sao được, màn đêm lại chếnh choáng với những duyên thầm ngày cũ, toàn những bộn bề và suy tư, những nhung nhớ của độ ngày hôm như ôm ấm mà cùng vỗ về tìm ghé. Nhớ lại câu mẹ bảo: Niềm đau rồi có mang con đủ khôn lớn sau những khờ dại mọi người từng qua. Lòng lại quạnh thắt, bao lần nhớ, bao lần quên, rồi đã cũng tự nhủ với lòng mình: Đời rồi cũng như loài cỏ dại, mọc tua tủa rồi hoen úa độ sớm mai này mà thôi. Buồn sầu chi để đời lầm lỗi với những độ bình minh của ngày mới. Vậy mà, ai xui, ai khiến, ai gợi hay những mù mị của bóng tối vẫn vẫy gọi từ hồi xa xăm .... tìm về. Khiến lòng như thèm khát: Khuya nay lòng rồi có được phần nào lấp đầy những chỗ trống.


   Nhận biết được rõ: Sẽ chẳng còn nhiều thời gian để thử sức, để ung dung dạo bước với những sắc màu đổi thay khi mùa cũ trôi qua trước ngưỡng mùa sau về mới. Chẳng còn ham chi những rực rạo lúc ngóng chờ, hay thiết cần những bước độc bộ giữa thênh thênh mùa về. Cũ rồi, có lẽ đã qua đi lâu rồi những ngày đó, ta giờ mình ta chỉ biết trân trần ngồi ngóng, ngóng những sơi thương được giăng đầy che khiết lồng ngực. Ngóng những thương yêu vừa bị làn gió ởm ờ xua đi. Đời ngắn lắm, ngắn ngủi như những gì mình đã nghĩ mà chẳng thể viết được đôi dòng mà nhắn nhủ cùng ai! Ngắn như màn đêm của kẻ chẳng thể bấu níu những lần thở dồn mà tìm gặp những ước hẹn đã hứa hẹn độ sớm ngày mai tới. Vậy đó, ta là vậy, là kẻ để những thương yêu nhầm hiểu. Có tham lam lam chi những mật ngọt của mùa chưa từng tới, có chăng những nổi buồn trong ta được sinh ra từ những vụng về của bầy Hải Âu chẳng thể báo những đợt bão đang sắp gầm thét mà thôi. Hay những lúc mùa ham vui chưa kịp về hong cho những nhụy hoa bung mình mà trổ trái. Vậy mà thương yêu sao cứ dỗi hờn mà vụt mất!


   Ai đó từng nói: Cuộc sống là những tạm bợ của trần gian, Vậy mà trong ta sao nhiều khao khát đến thế. Ừ có thể, cuộc sống vẫn bộn bề những sân si, và rồi sân si trở thành những cửa ải. Ai qua? chỉ thấy mình vấp ngã, vấp ngã với chính mình để rồi mãi luôn nhận thấy bản ngã, những sót thiếu, sầu đau - Đêm dài và sầu túng.


   Bạn từng bảo:"Mày rời đất Sài thành, giờ về đã có hết mọi thứ, hơi sức đâu than vãn mà buồn đau". Ừ bạn nói chẳng sai, chẳng phải chán chường với những tin yêu của gia đình mà thành suy tư, buồn chán. Chỉ là cặp mắt đã vốn dĩ nhìn đâu cũng buồn, nhìn gần rồi lại nhìn xa. Biết là bên cạnh những người thân yêu của mình là điều quý giá nhất, nhưng niềm vui thực tại đó biết rồi có đủ lớn để mai này mình đủ sức mà giữ gìn che bao. Vậy đó, chỉ mới độ ít ngày mà nay đã khác...., mình lại về đây, cô độc với những làn khói bạch giữa những màn đêm tịnh vắng.... Chưa từng hút thuốc nhiều đến vậy, những làn khói không ngừng quyện vào nhau rồi tan biết. Không biết có chừng nào khói thuốc của một người rồi có mùi vị riêng, để bay xa và gắm gửi niềm nhung nhớ? Huyển hoặc thật, nhiều lúc mơ về chính cái hạnh phúc mà mình đã từng có. Ngẫm nghĩ có đôi lần, mình căm phẩn với những gì quá khứ đã qua, và thời gian rồi cũng xoá nhoà mà mờ phủ. Còn giờ đây, ngồi đây nhung nhớ đến tột bậc diết da về hạnh phúc mình đã từng có, mới biết chân quý đến nhường nào.


Nhiều lúc ước lắm, ước cuộc đời ta như những loài cây dại tua tủa mà đâm xé nền đất, mọc um tùm mà lan phát mọi nơi. Và để rồi giờ đây nhìn thấy đời mình thật se sắt, chỉ biết cô độc mà chiu chất từng con chữ giữa màn đêm tịnh vắng. Cuộc đời mình sao thấy cũng lạ, ban ngày cố lướt mặt qua nhau để tìm kiếm một điều gì đó cho ngày mai, nhưng tối đến, trước ngày mai đó lại lục lọi tìm lại chính mình của ngày cũ....



(Ảnh internet)


     Hồi tối, lâu lắm rồi mới được nghe lại một bài dân ca Nam Bộ, thấy mình vậy mà nhuyển lời hơn. Ngẩm lại đời mình, sao heo hút giữa những bôn ba của đời thật. Lo lắm, lo cho những niềm vui sướng quên tìm về để chớm hé nụ cười mĩm, để con tim thêm được lần rạo rực. Hay niềm vui kia rồi sẽ mãi lênh đênh trên mặt sóng mà khơi xa cùng mây khói. Chừng bấy nhiêu thôi sao mà để lòng trượt dài suốt nhiều đêm vắng. Khuya mai lòng rồi có được phần nào lấp đầy những chỗ trống.


"... Đêm vắng trên sông, ngồi giữa mịt mùng


Nghe nhói con tim, từng tiếng thở dài.


Bến cũ đò xưa, xao người quên bến đò xưa.


Chiều im tiếng gió, mà nĩ non ai óc một mình,


Anh buông chèo, chớ ai chèo em lái qua sông


Dòng sông bát ngát, mà lẻ loi trơ trọi dòng đời..."




Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)