Language:

Oanhmin: Mùa gió tháng tư, cho ta những nhớ - quên cần thiết...

Mùa gió tháng tư, cho ta những nhớ - quên cần thiết...

2 /4/ 2015 | 09:18pm
Đôi lúc ta vẫn thường giả vờ quên một tuyến phố, giả vờ quên một cái tên, giả vờ quên một kỷ niệm nào đó mặc dù ta biết nó đã đã ghim chặt vào tim, ăn sâu bám rễ như cây cổ thụ nghìn năm trong tâm hồn rêu xanh cỏ mọc. Giống như người say, giống như người điên. Ta giả vờ chỉ để ru lòng thôi khắc khoải, để tạm thời an yên trong những điều luyến tiếc xa vời. Nhưng chỉ là giả vờ thôi...

Chiều nay. Ta gặp cái nắng da diết cháy trên những tàng cây. Chợt phút giây nào đó, ta thèm ta khát một tiếng ve đầu mùa, thèm một cơn gió thổi bay những nóng nực tâm can. Thèm được rũ bỏ những muộn phiền từ lâu ấp ủ, từ lâu lên men trong những giấc mơ ngày.Ta thèm một gian nhà, ta thèm một khoảng trời chỉ có ta và người. Ta thèm một khu vườn trồng đầy những bông hồng tỉ muội. Đôi lúc, ta thấy chán những bon chen phố thị, ta thấy chán những bụi phủ lối về, ta thấy chán những ồn ào đông đúc tắc đường mỗi giờ tan sở. Ta thèm một chốn nào đó, có mẹ ta, có chồng ta và những đứa trẻ...Chiều nay. Mơ màng trong những hiện thân của gió, của nắng, của tháng tư nồng nàn cháy bỏng. Bao nhiêu điều đã cố giả vờ mà vẫn không sao giả vờ được một cách tự nhiên như thật. Ta qua rồi cơn say, ta qua rồi cơn mê. Một giây nào đó, bỗng thấy tất cả trong ta trở về hư không. Ta vét cạn tình mình để thổi tung cùng những trăn trở một thời. Để rồi sau đó, ta muốn trở về ngủ trong mùa đông cũ, ngủ trong một đóa hoa đêm không màu...

Cuộc đời. Với riêng ta. Chỉ là những lả lướt quen thân trong từng mùi hương phấn sáp, mùi hương trên mái tóc, trên những nụ môi hồng. Cuộc đời, đơn giản chỉ là một cuộc hành trình đi tìm con đường thỏa mãn những ước mong. Cuộc đời đơn giản là những lần vấp ngã rồi lại đứng lên, vững vàng hơn hoặc chết. Và ta đang gói ghém những mạch cảm xúc ngọt ngào còn lại, hiến dâng cho mùa gió tháng tư trinh nguyên.Những nóc phố đã phủ rêu hiển hiện trong từng bức vẽ của người họa sỹ tự do. Những bàn tay thơm tho, những khuôn mặt người với nụ cười du miên. Tất cả vẫn còn đây, như chưa hề ngủ yên, và chưa hề biết tới phút giây nào xa cách.Tự hỏi. Vì sao những mạch cảm xúc trong ta đứt quãng, phải chăng mọi thứ đã tới mùa gió bay. Vẫn biết rằng trong cuộc sống thiếu vững bền nhất là tình cảm con người. Nhưng ta vẫn tin một lúc nào đó những cảm xúc sẽ được khơi gợi lại, ngọt ngào và ăm ắp hơn xưa.Chiều. Ta tự nguyện vét cạn những tâm tư phủ lên màu tím nhớ. Ta thấy lòng mình bâng khuâng nhiều lắm. Vì ta nặng lòng, vì ta đa mang. Vì ta cứ hay tin vào cảm nhận riêng. Nên đôi lần nhầm lẫn. Đôi lần ta thấy tiếc cho những gì ta đã từng thương mến đong đầy.Xin chào em, mùa gió tháng tư. Cho ta những nhớ - quên cần thiết.

Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Bình luận

  • 14 /8/ 2015 | 06:51pm
    hi! lam quen nha ban ?ten la : harry, cuoc song binh thuong, vui ve, than thien, yeu canh co, thien nhien, tim ban doi nguoi viet : lien he cho harry : khong , chin, bon, , ba ,chin, khong, bay, khong, 3, bon. va do cung la zalo harry

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)