Language:

Omachi1411: Hoài niệm....

Hoài niệm....

7 /1/ 2016 | 10:29pm
Có những điều chỉ tự mình giấu đi, tự mình đối diện nhưng có những điều mãi mãi mình cũng kh thể hiểu được và mãi mãi cũng không thể chạm đến, chỉ là giây phút yếu lòng...
Có những ngày chông chênh lạc bước trên đường phố tấp nập nơi đất khách quê người, muốn chia sẻ cũng không hề dễ dàng. Con người, có đôi khi đang ở hiện tại, họ cũng đều hoài niệm về quá khứ, về những điều chưa bao giờ bị quên lãng dù đã cố gắng cất sâu kĩ vào ngăn kéo của chiếc hộp mang tên kí ức. Chiếc hộp ấy, dù đã bao lần ta muốn giấu nó đi, nhưng cuối cùng thì ta cũng không thể giấu nó được khi cảm xúc tràn đến…
Có những sự việc nói cho qua là có thể cho qua, nhưng cũng có những sự việc dù có bắt ép mình thôi nghĩ về nó nữa thì nó vẫn hiện diện trong tâm trí của con người.
Tại sao có những sự việc chỉ được nói với người này mà không phải là một người nào khác? Điều lí giải duy nhất cho sự việc trên đó chính là ở chỗ chỉ có một người thích hợp để nói những điều mà kh một ai có thể biết…
Là khi những lúc ngước mắt lên nhìn trời và ta tự hỏi rằng: Sẽ có không những gì tồn tại ở tương lai mà ta luôn muốn hướng đến? Hay đó chỉ là những huyễn hoặc tự ta tạo ra để che lấp đi những nỗi sợ hãi về tương lai trong tâm tưởng của mỗi người? Dù rằng tương lai như ta mong muốn hay không thì đó cũng là điều mà ta không thể nào đoán được…
Đã đi phải đi cho hết một kiếp người, dù là đau khổ, thất vọng hay sung sướng thì bất cứ một ai cũng đều phải trải qua. Có những khi ta cảm thấy bất lực khi thấy chính người mà luôn yêu thương phải sống trong đau đớn và tổn thương. Lại muốn chạy đến và gánh vác tất cả mọi thứ, ta thà là làm mình đau cũng kh muốn người mình thương phải đau. Nhưng rất tiếc ta không thể làm được điều này.
Bất kì ai sinh ra trong cuộc đời đều phải khóc, phải cười rồi cũng phải tự đứng lên mà thôi. Bởi không có ai có đủ bản lĩnh để kéo một người đứng dậy khi mà bản thân họ còn không muốn đứng dậy và đi tiếp.
Càng vấp ngã trong cuộc sống, con người càng biết cách tự đứng lên sau những ngày mưa tầm tã nhấn chìm mọi cảm xúc đến một kh gian vô tận nào đó xa xôi. Và rồi khi một mình nhìn lại, ta đã thấy mình bỏ phí biết bao nhiêu những ngày tháng đẹp tươi thuở thanh xuân dịu ngọt.
Có một ngày chông chênh, dẫu kh có ai dắt ta đi qua nỗi đau, nhưng cảm giác một mình khi ta bước đi dù cô đơn nhưng lại kh hề mong manh và khó ngã…
Có những nỗi buồn chỉ có thể giấu cho riêng mình thôi.

Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Bình luận

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)