Language:

darkbaron: CHƯƠNG II - EM LÀ CAVE ????

CHƯƠNG II - EM LÀ CAVE ????

23 /12/ 2016 | 11:48am

CHƯƠNG II


Đang mơ màng thì tôi giật mình vì tiếng chuông điện thoại reo


-Mày về từ lúc nào mà không tới thăm cậu?


Tôi uể oải


-Trưa cháu sang ăn cơm.


Có lẽ ngoài bố mẹ tôi thì cậu Hùng là người tôi thân thiết nhất. Tuy là cậu cháu nhưng cũng chỉ hơn nhau vài ba tuổi. Từ thời còn trẻ trâu, những lần đi hái trộm ổi, câu trộm cá ở vườn nhà ông Trúc tới những lần chiến đấu với lũ trẻ ở làng bên không lần nào không có cậu đi cùng. Tuy là 2 cậu cháu những cũng chẳng khác gì anh em. Lớn hơn một chút thì từ bỏ thú vui trẻ thơ, vốn là người tài hoa, lãng tử, tính cho đến đầu năm nay khi cậu lấy vợ thì những người yêu cũ của cậu chắc cũng đủ để lập vài ba đội bóng đá nữ cũng nên, về điểm này quả thực tôi không sao mà học hỏi nổi...


Vừa đến cổng cậu Hùng đã lao ra ôm chầm lấy tôi như thể đôi tình nhân lâu năm không gặp


-Ghê quá cậu ơi. Lui ra cái, cháu x men chính hiệu đấy.


Tôi kêu lớn, 2 cậu cháu cười phá lên


-Vào đây, vào đây. Mày đi đâu mà biệt tích vài năm. Đến cả mợ mày mà mày còn chưa biết mặt


Biết cậu trách vì không về dự được đám cưới. Tôi uống vội miếng nước rồi cười cầu hòa


-Cháu cứ tưởng cậu còn sưu tầm thêm vài chục em nữa rồi mới cưới vợ chứ. Chắc “bác sĩ” thay cậu quyết định đây là người cuối cùng ha?


Cậu tôi tái mắt, đưa mắt về phía cầu thang nói nhỏ


-Chào mợ đi mày


Từ tầng 2 một cô gái khá xinh trạc tuổi tôi. Khuôn mặt bầu bĩnh phúc hậu hiền lành nhưng ánh mắt thì vô cùng sắc sảo khiên tôi cảm thấy kiêng dè đôi phần. Tôi gật đầu chưa kịp lên tiếng thì cô gái tranh lời trước


-Anh nhầm rồi, phải nói cậu anh là người cuối cùng của tôi mới đúng.


Tôi thì thào


-Quả là nữ kiệt. Cháu hiểu vì sao cậu chịu bị xích rồi ...


Cơm nước xong xuôi, tôi nằm luôn tại ghế phòng khách mà ngủ. Tôi cũng thuộc loại “ tửu lượng cao “ nhưng so với người uống rượu thay nước lã như cậu thì kết quả lúc nào cũng thế này. Đang lâng lâng đầu óc thì tiếng chuông điện thoại lại réo vang – số lạ. Một giọng nói khá ngọt ngào nhưng cách xưng hô thì có phần khách sáo.


-Nam tước phải không? Tôi suy nghĩ lại rồi và có lẽ tôi đông ý với lời đề nghị của anh


Tôi nghe mơ hồ


-Xin lỗi hình như cô nhầm máy...


Im lặng một chút, bên đầu kia nói tiếp


-Tôi không nghĩ tôi nhầm. Chỉ là a là kiểu đàn ông nói ra câu nào quên câu đó. Nếu a nhớ lại thì 30 phút nữa tôi đợi a ở cửa chính lối vào Royal city.


Lúc này rượu cũng tan gần hết, chợt nhớ ra cuộc nói chuyện đêm qua. Tôi lắp bắp


-À à... OK


Vơ vội cái áo khoác, tôi nhảy lên xe phóng một mạch. Giọng nói lạ vẫn vọng lại trong đầu, một giọng nói nhẹ nhàng ngọt như thể hương nhài nhưng lại dứt khoát khiến người nghe khó mà cãi lại.


Đến nơi, đang lơ ngơ không biết làm sao để nhận ra cô gái bí ẩn thì một bàn tay vỗ nhẹ lên vai. Tôi quay lại, tôi không biết mình đã đứng hình bao lâu. Một cô gái nước da trắng, tóc ngắn ngang vai, đôi mắt đầy sự thánh thiện nhoẻn miệng cười, làn gió xuân khiến một vài sợi tóc bay ngang qua gương mặt điểm thêm nét đẹp của một nụ cười như một thiên thần giáng thế. Dù chỉ là trong khoảnh khắc nhưng nếu là họa sĩ, chắc 10 năm sau tôi vẫn có thể vẽ lại không sót một chi tiết nào gương mặt cô gái lúc này. Có lẽ sự vô tình bất lịch sự của tôi khiến cô gái khẽ liếc đi chỗ hướng khác giải thích


-Anh làm gì nhìn tôi ghê vậy? Nhìn mặt a so với trong ảnh chẳng khác gì nhau nên tôi nhận ra ngay. Trông ngố tệ hại.


Trong lúc tôi còn đang ú ớ nghĩ cách phản công thì “ thiên thần “ tiếp tục


-Tôi tên Nguyễn Mai Sương. Anh gọi là Mai hay là Sương cũng được


Tôi châm chọc


-Mai mới “sướng” ha em? Thế còn hôm nay thì sao?


Em mỉm cười nói nhẹ nhàng mà đanh thép


-Nếu a muốn thì cũng được thôi.


Ngừng lại một lúc e tiếp lời


- Nhưng như thế thì chỉ chứng minh a là đồ đạo đức giả giống những gì tôi đã nghĩ. Hơn nữa nhìn bộ dạng xộc xệch của a thế kia tôi nghĩ hôm nay a cũng đủ sướng rồi đấy. Nếu không muốn người khác biết mình vừa chui ra từ cái nhà nghỉ nào đó thì a nên cài lại cúc áo và chải đầu đi...


Tôi đứng chết trân. Nhìn em giống thiên thân mà câu nào phát ra cũng giống ác quỷ quá vậy. Đúng là vì đi vội quá mà tôi nào đã sửa sang lại áo quần, đầu tóc. Tôi cười méo xệch.


-A đùa thôi mà, sao e dữ vậy.


Có lẽ vì trông tôi đáng thương quá mà e lắc nhẹ mái tóc mỉm cười cầu hòa “ Đi thôi anh” rồi kéo tay tôi vào bên trong cửa,


Quả thực khu Royal rộng hơn tôi nghĩ. E dẫn tôi đi trượt băng, đi mua đồ, đi lê la các hàng bán thức ăn vặt đi các gian hàng khiên chân tôi mỏ rã. Cuối cùng chúng tôi dừng lại tại một quán cafe nhỏ nghỉ chân. Em gọi một ly đen không đường, còn tôi gọi một cốc sinh tố vì hồi sinh viên uống quá nhiều cafe để thức đêm mỗi mùa thi do cả năm chơi dài, nên giờ tôi sinh ra bệnh sợ cafe.


-Đàn ông mà đi uống sinh tố. Lại chẳng nói được câu nào ra hồn. Thảo nào đến đi chơi cũng phải tìm cave.


Từ cave phát ra từ miệng em làm tim tôi thắt lại. Chẳng lẽ cô gái có nụ cười thiên sứ khiến tôi ngơ ngẩn quả thực là “một con cave” sao? Hẳn là có lý do gì khủng khiếp lắm mới khiến e như vậy. Dòng suy nghĩ của tôi chợt bị cắt đứt bởi tiếng cãi cọ bàn bên cạnh. Người con trai bỗng đứng bật dậy tiện tay cầm côc cafe trước mặt e hắt mạnh khiến cô gái ướt từ đầu đên chân ôm mặt khóc trông thật thảm hại. Trong khi tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì Sương đứng bật dậy tặng cho tên đàn ông vũ phu kia một cái tát như trời giáng khiến hắn ngã dúi dụi.


-Đồ hèn


Em lớn tiếng. Sau vài giây xây xẩm vì bất ngờ, hắn ta lao đến. Tôi vốn là người ngại gây chuyện những nơi công cộng nhưng đến nước này tôi cũng chẳng thể làm ngơ. Tôi đứng vụt dậy kéo cổ áo tên kia lôi mạnh rồi cầm tay em đi nhanh ra khỏi quán cafe trước khi nhân viên bảo vệ đến. Em hâm hực


-A làm gì thế? A k cho rằng cho tên kia một bài học về cách cư xử sẽ hay hơn cúp đuôi bỏ chạy thế này sao. A đúng là đồ đàn bà...


Tôi thở dài


-E nghĩ sao cũng được.


Sau khi dạo một vòng để e bớt bức xúc thì cả 2 chúng tôi đi xem phim. E thì nhất định đòi xem một bộ phim tình cảm nhưng tôi cương quyết xem phim kinh dị của Mỹ. Thật may cuối cùng e cũng đồng ý và nói trong lĩnh vực này tôi còn “giống đàn ông”...


( CÒN NỮA )


---------- by Thái Phong --------------



Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)