Language:

lovely_life: Số phận của anh nằm trong tay em!

Số phận của anh nằm trong tay em!

22 /6/ 2012 | 01:16am
Hai người yêu nhau 1 thời gian. Chàng trai ko mấy khi quan tâm cô gái. Cũng có thể là do tính chàng trai như vậy, nhưng khi yêu cô gái luôn muốn đc ng yêu của mình quan tâm, cô luôn chấp nhận những điều ko đáng là như thế, vì luôn hiểu tính chàng trai là như thế. Cứ thế tích tiểu thành đại, cô vấn yêu chàng trai, càng ngày càng yêu, và chấp nhận những cái vụn vặt. Yêu nhau hơn 1 năm mà chưa từng đi chơi ở đâu, ko quan tâm hằng ngày cô gái như thế nào, dù khi ốm đau thì a cũng mặc kệ, cô gái đi làm về muộn, hay đi đâu ko về chàng trai cũng chẳng hỏi, khi về muộn nhờ chàng trai đi đón vì cô ko bắt đc xe bus chàng cũng k đi, đối vs chàng trai những thứ đó ko cần thiết, tất cả đâu lại vào đấy. Nhưng mỗi lân vô tình như thế lại làm cho cô gái buồn nhiều hơn. Càng ngày càng giống ng xa lạ. Một ngày cô gái ngồi ở chỗ làm và buzz chàng trai.
Cô gái: "Anh không hề tôn trọng cũng như coi trọng em đúng không anh?"
Chàng trai im lặng và out sụp 1 cái. Cô gái nhắn tiếp :"ding> anh đã thưc sự chán ngấy e r, e nghĩ câu trả lời sẽ là như thế, khi nào mà anh muốn buớc ra khỏi e thì anh cứ nói vs e 1 câu, jo e sẽ k níu kéo anh nữa. A cứ suy nghĩ đi."
Vẫn là sự im lặng đáng sợ từ trang trai. Cô gái ẩn nick. Ngồi ngay bàn làm việc và khóc, cúi mặt khóc để đồng nghiệp ko nhìn thấy. Cô ra ngoài cửa đứng. Trước đó, cô đã quyết tâm quên chàng trai, cô đã suy nghĩ nhiều, chiến đấi nội tâm nhiều. h cô đã quyết tâm, nhưng khi nói xog, cô vẫn khóc, có lẽ vì cô đã yêu chàng trai nhiều quá.

Khi cô quay lai bàn làm việc, thấy nick chàng trai sáng. treo stt là " ...nhưng nó là số phận" Cô gái đã on nick xem chàng trai trả lời những lời kia của cô the nào, nhưng nick sáng mà ko hồi âm. Cô nhắn 1 tin rồi off luôn :" Số phận của mình nằm trong tay mình".
Câu cuồi cùng cô nhận đc từ chafg trai là : " Số phận của anh nằm trong tay em"
Cô ko nói zi nữa. Nhưng những quyết tâm mà mới vài tiesng đồng hồ trước cô nghĩ đã tiêu tan.
Cô đi làm về muộn như bình thường, đi ngang qua mà ko ghé vào nhà chàng trai, về nhà rồi đi ngủ luôn, vừa mệt mà vừa buồn nữa, như mọi ngày cô nhất định sang và ôm chàng trai 1 cái r mới về ngủ. Hôm sau cô dậy và đi làm, khi tối muộn về nhà, thì chàng trai đã về quê, cô cũng chẳng biết là chàng trai về bao nhiêu lâu, chỉ biết trước lúc đó, cô đã thấy nhớ chàng trai, cô thấy khó chịu trong nguwofi, thấy muốn ôm chàng trai vào lòng mình. Bây h cô gái đã ko biết làm zi cả, chàng trai luôn im lặng...


Thêm bình luận

Vui lòng Đăng nhập để Bình luận Blog.

Vote

Vote: 0
Điểm: 0 (0 vote)